Thay vì than phiền về con, đổ lỗi cho con. Hãy giáo dục “tự nhiên” cho con ngay từ đầu.

 - Người đăng bài viết: Nguyễn Thị Lương  - Chuyên mục :  Đã xem: 175 

Không phải ngẫu nhiên mà người ta nói, khi có con bố mẹ cần cũng cần phải đi học. Sự hình thành về cá tính, những đặc điểm về ý thức của con trẻ hầu hết đều được kế thừa từ bố mẹ.

 

 Thay vì than phiền về con, đổ lỗi cho con. Hãy giáo dục “tự nhiên” cho con ngay từ đầu.

 

Câu chuyện được ghi chép lại của một giáo viên tiểu học tại Trung tâm Dạy Tốt/

"Tôi có một cậu học sinh ( xin phép được giấu tên) đang học chương trình lớp 2 do tôi giảng dạy. Có một điều đặc biệt về cậu học sinh này ở chỗ, những nhận định về tính cách về học tập của phụ huynh, của giáo viên trên lớp và của tôi hoàn toàn khác nhau.

Theo như lời phụ huynh kể, cô giáo trên lớp hầu như ngày nào cũng nhắn tin về nhà, than phiền về sự không tập trung của con trên lớp học, con nói chuyện, không làm bài trong giờ, thỉnh thoảng con còn đánh bạn. Có hôm con đánh bạn học cùng, về nhà mẹ hỏi

“ - vì sao con đánh bạn, con liền trả lời:

Con ngứa tay”

Thế là bố lại đánh cho con một trận nhớ đời. Tình trạng đánh cậu học sinh này đã diễn ra gần một năm nay.

Cô giáo trên lớp còn yêu cầu phụ huynh cho con đi kiểm tra tai vì nghĩ con không tập trung trên lớp là do tai con có vấn đề. Thực tế khi đi khám tai con hoàn toàn bình thường.

Phụ huynh phàn nàn với tôi, con ở nhà là không yên, từ miếng xà phòng, hay mẩu giấy vụn con đều biến nó thành đồ chơi. Con hầu như không có hứng học tập, không tập trung ngồi làm bài.

Phụ huynh có gửi con đi học nhiều nơi, ngoài trên trường con còn học tại một trung tâm, con còn đi luyện chữ và học ở chỗ tôi giảng dạy mỗi tuần 2 buổi học. Tuy đã học lớp 2 nhưng con viết chữ xấu và đọc chưa được thông thạo như các bạn cùng trang lứa.

Còn với tôi, sau gần 4 tháng giảng dạy con, ngoài những nhược điểm mà phụ huynh than phiền tôi lại thấy ở con cũng có rất nhiều điểm sáng, đó là:

  • Con học toán rất thông minh, con tư duy bài nhanh, làm bài rất ít khi con phải nháp.
  • Con đọc chưa tốt, nhưng khi làm một bài tập về phần đọc hiểu, thay vì như các bạn đọc nguyên câu trong bài tập đọc thì con lại nói lại theo ý của con bằng cách ghi nhớ bài đọc trong đầu.
  • Khi được giao nhiệm vụ cùng với những lời động viên con luôn hoàn thành trước bạn học.
  • Con lễ phép với giáo viên, đi đầu đều xin phép, có điều cần hỏi đều thưa cô.
  • Con có sự sáng tạo rất đặc biệt, từ những món đồ bình thường con có thể biến thành những món đồ chơi.

Tuy nhiên đó là khi học với tôi. Còn trên lớp, hay ở nhà con vẫn nguyên tình trạng đó. Tôi chứng kiến cảnh mẹ của cậu học sinh này chửi con “ngu”, dùng những câu ra lệnh để nói chuyện với con.

Khi tìm hiểu nguyên nhân dẫn đến tình trạng này, phụ huynh có chia sẻ cho tôi. Vì con là con một, năm con vào lớp 1, bố thường xuyên nuông chiều con, luôn làm theo những yêu cầu của con, rồi khi sang năm lớp 2 khi tình trạng ý thức của con ngày kém thì bố không còn nuông chiều con mà quay ra tình trạng đánh, dọa nạt con thường xuyên.

Vậy là tôi đã biết nguyên nhân. Thực ra dù phụ huynh có nhờ vả tôi can thiệp về tâm lý với con thì tôi nghĩ khả năng thành công của tôi sẽ không cao. Nguyên nhân tôi cho rằng nó đang nằm ở yếu tố môi trường con đang sống. Giáo dục một đứa trẻ cần kết hợp đồng nhất các loại môi trường của con trong đó với cậu học sinh này có ba môi trường tiêu biểu: Môi trương trên lớp học, môi trường ở nhà, và ở chỗ tôi giảng dạy. Chỉ khi ba môi trường này cũng có một cái nhìn nhận thì con mới có thể tiến bộ và có sự thay đổi.

Khi tôi trao đổi với phụ huynh, hầu như phụ huynh không lắng nghe hết những ý kiến của tôi, phụ huynh một mực khẳng định “ con hư, con không có ý thức, con tăng động……con làm xấu hổ bố mẹ”. Một đứa trẻ khó có thể chuyển mình thay đổi theo hướng tích cực nếu những người nhận “giáo dục” con lại mang một quan điểm khác nhau.

Bố mẹ cần giáo dục “tự nhiên” con trẻ ngay từ những ngày đầu con được định hình ý thức.

Tôi nhấn mạnh tới yếu tố giáo dục “tự nhiên”. Đây là mô hình giáo dục diễn ra trong hoạt động hằng ngày, có thể tiến hành khi con mới 1 đến 2 tuổi và người thầy không ai khác chính là người cha người mẹ của con. Việc giáo dục tự nhiên không phải là việc bạn vạch ra các ý a,b,c cho con mà bạn cần hiểu nó một hoạt động tự nhiên nhưng có ý thức của người hướng dẫn. Tôi ví dụ: người ta nói trong phòng ngủ của con không nên kể về một con khỉ, hãy để phần đó khi đưa con đi dã ngoại ở vườn bách thú. Trong phòng ngủ của con người mẹ hoàn toàn có thể giáo dục “tự nhiên” con ngày từ tấm bé bằng cách nói chuyện, cho con hiểu trong phòng ngủ đồ đạc cần được gấp gọn, ngăn nắp như thế nào….trước khi vào ăn cơm cha mẹ hoàn toàn có thể một cách tự nhiên yêu cầu con vệ sinh tay sạch sẽ, ăn không rơi vãi…. Trên nguyên tắc “tự nhiên’ và dễ dung nạp nhất vào đầu trẻ. Giáo dục theo hướng này sẽ hình thành một thói quen, theo thời gian nó sẽ ăn mòn vào ý thức con trẻ, tạo lập những thói quen rất tốt. Như vậy chính các bậc phụ huynh đã trở thành những nhà giáo dục tài ba rồi.

Quay trở lại với cậu học sinh mà tôi đang kể. Vì sao tôi nói sẽ rất khó để tôi có thể giúp cậu tiện bộ trở lại. Vì những nguyên nhân sau:

  • Lúc cậu học sinh này còn chưa đi học cho tới khi tới lớp 1, cậu luôn được bố mẹ nuông chiều, cậu luôn là số 1. Chính thói quen xấu này là nguyên nhân chính dẫn đến hậu quả hiện tại. Nhưng cha mẹ lại cho rằng, đó là do con hư, con không bằng các bạn học. Nhưng lại quên mất lỗi lại do mình đưa ra. Có một nghiên cứu nói rằng, khoảng cách giữa thiên tài và trẻ thiểu năng chỉ 1%, còn lại 90% là những đứa trẻ được phát triển nhờ các phương pháp giáo dục. Khi sinh ra con bạn cũng như bao bạn bè khác, vậy khi có sự khác biệt thì bạn cần nhìn nhận lại cách giáo dục của mình, thay vì đổ lỗi cho con trẻ.
  • Khi cậụ học sinh có những biểu hiện hư. Thay vì cũng tìm ra nguyên nhân, thì phụ huynh lại quay ra dọa nạt, đánh cậu, chuyển hướng sang giáo dục bằng “đòn roi”. Đây là một sai lầm nghiêm trọng, việc dọa nạt, đánh con không những không giải quyết được vấn đề mà còn tác động xấu đến việc hình thành tâm lí tự nhiên của con nghiêm trọng.
  • Con có nhiều điểm sáng như phụ huynh hầu như bị lu mờ với những nhược điểm của con.

Cần thống nhất các quan điểm giáo dục với con.

Ngay từ khi một đứa trẻ được sinh ra, cha mẹ trước đó cần thống nhất về phương pháp giáo dục con, tránh tình trạng mỗi người một kiểu. Khi con có những dấu hiệu “bất thường” cha mẹ cần ngồi nghĩ về các biện pháp giáo dục, lúc này sự thống nhất cần hơn bao giờ hết.

Các chuyên gia giáo dục cho rằng, khi sử dụng đến đòn roi, người giáo dục đã bất lực với con. Biện pháp giáo dục bằng đòn roi chưa bao giờ là hiệu quả và đúng đắn. Nhưng đây lại là biện pháp giáo dục mà nhiều phụ huynh áp dụng. Thực tế con trẻ sẽ không bảo giờ “tâm phục” bạn thật sự với phương pháp giáo dục này. Bạn có thể khiến con nghe lời tại thời điểm hiện tại, nhưng lại đang để lại những tiềm ẩn “bùng phát’ mạnh hơn ở những lần sau.

quát mắng

Hình ảnh minh họa

Sự thống nhất trong giáo dục của cha mẹ, của giáo viên sẽ tạo lập một hành lang có lề lối, con sẽ được lặp đi lặp lại những thói quen tốt dù đang ở những môi trường khác nhau. Điều đó lí giải vì sao cậu học sinh của tôi rất hư khi ở nhà, khi ở trường nhưng lại rất ngoan khi học cùng với tôi và các bạn trong lớp. Khi tôi chia sẻ phương pháp của mình thì phụ huynh hầu như gạt bỏ, cho rằng không có thời gian, cho rằng con đang diễn trò.

Cha mẹ hãy bắt đầu với những điểm tích cực của con.

Thông thường các bậc cha mẹ thường chỉ nhìn nhận đánh giá con chưa toàn diện. Thường chỉ nghĩ ngay đến những nhược điểm mà con đang mắc phải. Các bậc phụ huynh đang quên mất những điểm sáng mà con đang có. Tôi ví dụ, phụ huynh than phiền về việc con luôn nghịch trong nhà, từ mẩu giấy tới miếng xà phòng…. Nhưng thực ra đó chính là lúc con đang được “học tập”, con đang tự mình thỏa mãn sự sáng tạo với những đòi hỏi rất đúng đăn của độ tuổi mà con đang có…

Thay vì than phiền, đánh mắng con, hãy tạo lập một môi trường mà con có thể sáng tạo, đồng thời giáo dục con về những điều mà bạn mong muốn ở con. Những việc bạn mong muốn con hoàn thành thì bạn cần hoàn thành những mong muốn của con trước.

gia đình

Bắt đầu bằng những điểm tích cực của con, khen ngợi con sẽ tạo ra một niềm tin, sự tự tin ở một đứa trẻ. Ngược lại chỉ chăm chăm vào những nhược điểm của con thì đương nhiên khi lớn lên đứa trẻ đó sẽ luôn có cảm giác tự ti, bất mãn…

Không phải ngẫu nhiên mà người ta nói, khi có con bố mẹ cần cũng cần phải đi học. Sự hình thành về cá tính, những đặc điểm về ý thức của con trẻ hầu hết đều được kế thừa từ bố mẹ. Chính vì vậy, thay vì đổ lỗi cho con, than phiền về con, các bậc phụ huynh cần trang bị cho mình những phương pháp giáo dục phù hợp nhất dành cho con trẻ. Hãy trở thành một tấm gương tốt để con noi theo.

Nguyễn Thị Lương, giáo viên tiểu học tại daytot.vn"

 

 

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 8 trong 2 đánh giá
4 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  Ẩn/Hiện ý kiến

Mã chống spam   
 

Những tin cũ hơn

Top